Phải bước tiếp
- Ban Gánh Vác
- Sep 15, 2019
- 3 min read
Khi phát hiện ra mình vừa đạp lên trái mìn
Chàng lính trẻ đã kịp níu lại hồn vừa muốn bung ra khỏi xác
Cố giữ thân bất động như trời trồng, mặc cho lòng chưa nguôi cơn hoảng loạn
Trước mặt anh, người bạn thân vừa bỏ mạng
Giữa bãi mìn mênh mang…
Mạng sống bây giờ nằm ở dưới chân
Một cử động nhẹ thôi cũng có thể đưa anh sang kiếp khác
Trái mìn đã bật nắp lò xo, sự sống và cái chết kề nhau trong gang tấc
Đội cứu hộ không thể mang trực thăng đến ngay vì bão cát
Nhưng làm sao có thể chờ trong vòng năm mươi hai tiếng
Khi đứng ngồi cũng không xong…
Hay thử vận mình xem có đủ may mắn không
Trạm căn cứ đưa tin: bảy phần trăm bãi mìn nơi đây có thể đã không còn hoạt động
Cứ chân trụ chân quỳ kiểu này chờ cứu viện, hay bước lên giật giành sự sống?
Câu trả lời vẫn lạc trôi giữa muôn trùng ảo giác
Tử thần lại ném thêm trận cuồng phong bão cát
Đâu còn sự chọn lựa nào nữa đâu
Tin tưởng hết vào đôi chân
Hợp sức cùng đôi tay
Tựa súng vào vai
Sẵn sàng nghênh chiến…
Chưa kịp hoàn hồn, đội viện binh lại báo tin hãy chờ thêm… mười bảy tiếng
Đôi chân rã rời như muốn lăn đùng ra kêu gào thảm thiết
Đôi môi đã cháy khô bởi không còn một giọt nước
Nắng sa mạc xẻo ngọt xuống từng lớp da
Đêm về sói tru tréo, ẩn hiện như những bóng ma
Đẩy linh hồn sợ hãi của anh rơi vào miền ký ức
Ngắm nhìn lại bức tranh sự thật
Đối diện một lần sâu
Dẫu đớn đau…
Đó là những tháng ngày tuổi thơ nhìn người lớn cứ làm tổn thương nhau
Đã từng được họ trao những cú tát kinh hoàng hơn cả trời giáng
Đã từng bị coi khinh chẳng là cái đinh gì trong đám bạn
Lớn lên cùng bao nỗi hờn căm giấu mặt
Trốn thoát vào tình yêu
Càng được thương nhiều nỗi sợ càng lớn lên theo
Quá khứ và hiện tại đánh tráo nhau, câu chuyện cũ mèm mãi chưa chấm dứt
Trở thành người lính có thể là con đường duy nhất
Đủ sức chiến với lũ giặc bên trong
Một mất một còn
Hơn là đau mãi…
Đoàn viện binh đã xuất hiện từ xa nhưng giữa mênh mông biết đâu mà tìm thấy
Radio đã hết pin, trái pháo phát sáng đã bị bão hất tung cách chân cả sải
Dám bước tới để lấy không, cơ hội sống chỉ có bảy phần trăm?
Hoặc cứ đứng đó chôn chân
Chết mòn trong sợ hãi…
Khi sự sống và cái chết cận kề thì toàn bộ bản năng đột nhiên trỗi dậy
Lồng ngực đã căng đầy, chàng lính trẻ bước đi không ngần ngại
Chợt một tiếng “bùm”… như xé toạt mang tai
Xẻ thân thể ra làm hai
Hồn lìa ngay khỏi xác
Không… không…tất cả chỉ là trò ảo giác
Xem này, mình vẫn đang đứng thật thoải mái trên đôi chân
Nhưng lẽ nào ba ngày qua cố gắng đứng yên trên một trái mìn hư
Lẽ nào ba ngày vật vã để sinh tồn chỉ là trò vô nghĩa
Đào trái mìn lên và không tin vào mắt nữa
Một chiếc lon guigoz xỉn màu và bên trong có hai anh lính nhựa
Trời cho hay trò chơi mình chọn lựa
Biết oán hờn ai?
Biết trừng phạt ai?
Sau tiếng khóc rú thật dài bỗng nghe lòng nhẹ hẫng như cụm mây
Trôi bình yên như chưa từng có cơn bão nào qua đây tàn phá
Nào ai biết mình đang đứng trên những trái mìn thật-giả
Nào ai biết mình luôn tự chôn chân rồi gục ngã
Hạnh phúc nào cũng phải trả giá
Bằng nước mắt thương đau
Bằng những cuộc bể dâu
Bằng những lần thất bại…
Chàng lính trẻ tung trái pháo phát sáng lên cùng đồng đội bước đi không sợ hãi
Giông bão nào cũng sẽ qua, chỉ có tình thương là theo nhau mãi mãi
Chỉ có tình thương mới gọi được niềm tin ngàn năm thức dậy
Mới chấp nhận hết những gì đang xảy ra
Mới không vùng vẫy, kêu ca
Mới biết bên mình còn trời đất
Dù những bãi mìn trong cuộc đời này cũng lắm khi là có thật
Chỉ dặn lòng đừng bao giờ để cho lạc mất… cái rung động, xót xa.
- Minh Niệm -





Comments